Top những câu nói ám ảnh nhất trong truyện ngôn tình cổ đại (kỳ 2)

Trong đời người, có ai từng yêu mà chưa từng đau khổ, chưa từng thất bại. Có mấy ai chưa từng một lần cảm nhận trái tim tan vỡ vì nỗi đau tình ái. Nhưng đôi khi, những xúc cảm ấy, những giọt nước mắt ấy lại trở thành những điều thiêng liêng, đẹp đẽ để chúng ta biết rằng, trái tim này vẫn còn có thể rung nhịp yêu thương, dù đã trải qua bao lọc lừa, gian dối. Vì đẹp như thế, đau như thế nên sẽ nhớ rất lâu, rất sâu và luôn thổn thức mỗi khi nhớ về. Có lẽ vì từng yêu, từng đổ vỡ nên chúng ta đều dễ dàng đồng cảm và đau lòng mỗi khi bắt gặp những câu nói chất chứa nhiều tâm sự, nỗi lòng của các nhân vật, dù chúng ta cách họ một trang giấy.

Sau đây là top những câu nói ám ảnh nhất trong truyện ngôn tình cổ đại được độc giả yêu thích nhất (kỳ 2):
(Bài viết dựa trên quan điểm cá nhân và không sắp xếp theo thứ tự cao thấp. Vì mỗi tác phẩm đều có những điểm hấp dẫn riêng biệt).

4. “Ngay cả việc yêu ta, chàng cũng không dám thừa nhận vậy chàng lấy tư cách gì chết cùng ta? Bạch Tử Họa! Lấy danh nghĩa của thần ta nguyền rủa chàng đời này kiếp này, suốt đời suốt kiếp, bất lão bất tử, bất thương bất diệt”. (Hoa Thiên Cốt – Fresh Quả Quả)

Chuyện tình buồn và nhiều nuối tiếc trong Hoa Thiên Cốt từng khiến nhiều độc giả ám ảnh không thôi.

Hoa Thiên Cốt là một câu chuyện tình buồn và nhiều nuối tiếc giữa sư phụ Bạch Tử Họa và đồ đệ Tiểu Cốt của mình. Họ là sư – đồ, là thượng tiên nắm trong tay sinh mệnh của cả thế gian – là yêu thần đáng sợ trong truyền thuyết. Có rất nhiều rào càn, ngăn cách tình cảm của họ. Khiến họ chưa từng một lần dám thừa nhận tình cảm đó, dù nó mãnh liệt đến thế nào. Cả hai cứ cố chấp như thế, để rồi bao đau thương cũng từ đây mà bắt đầu.

Tiểu Cốt yêu Bạch Tử Họa sâu sắc vô cùng. Nhưng nàng chưa từng dám mở miệng thừa nhận, cũng chưa từng dám nghĩ con người cao cao tại thượng đó cũng yêu mình, vì mình mà làm vô số việc trái với luật lệ. Chính vì như thế, cho nên nàng hận chàng. Hận chàng vô cùng, vì quá yêu nên càng đau lòng mà sinh hận. Nàng có thể hủy diệt cả thiên địa, cả tính mạng của mình, nhưng không thể xuống tay với chàng. Đến cuối cùng, nàng tự tay kết liễu mạng sống mình, mang theo đau đáu câu hỏi về tình yêu của sư phụ, chấm dứt mọi khổ đau nàng phải chịu, mặc kệ nỗi bi ai của Bạch Tử Họa mà ra đi. Có lẽ, cái chết của nàng là sự giải thoát tốt nhất, cũng là sự ích kỷ duy nhất của nàng, bởi sau bao đau thương vì Lục giới, nàng xứng đáng được tự do… “Ta không có sư phụ, không có bạn bè, không có người yêu, không có con cái, trước kia ta tưởng rằng ta có cả thiên hạ, nhưng hóa ra tất cả đều là giả. Người yêu ta, vì ta mà chết. Người ta yêu, một mực muốn giết ta. Người ta tin tưởng, phản bội ta. Người ta nương tựa, ruồng bỏ ta. Ta không muốn gì, cũng chẳng cầu chi, chỉ muốn sống thật đơn giản, nhưng ông trời bức ta, chàng cũng bức ta.”

Nhưng còn Bạch Tử Họa, chàng có yêu nàng không? Chàng thực sự rất yêu nàng, yêu nàng toàn tâm toàn ý, không vương chút lợi dụng. Nhưng giữa họ, có quá nhiều ngăn cách để chàng dũng cảm thừa nhận tình cảm đó. Sống vô vi ba trăm năm có lẽ, chàng chưa từng đau đớn như thế. Chàng vào sinh ra tử bao nhiêu lần, chỉ để cứu sống nàng. Chàng tuyệt tình, nhẫn tâm nhưng vẫn luôn tin tưởng vào bản tính thiện lương của nàng. Dù Tiểu Cốt là yêu thần thì sư phụ vẫn muốn chừa một đường sống cho nàng. Trọng trách của cả thiên hạ đè nặng vai chàng, chàng tuyệt nhiên không thể phụ. Cho nên, chàng đành phải phụ nàng. Đó chính là đau đớn và bi ai của Bạch Tử Họa. Không yêu mà nhẫn tâm thì là thường tình, nhưng vì yêu mà phải nhẫn tâm, thì còn đau đớn gì bằng. Lại phải tận mắt chứng kiến nàng tự sát trước mặt, thử hỏi, nỗi đau của Bạch Tử Họa, tình yêu của Bạch Tử Họa, mênh mông và sâu sắc đến nhường nào. “Đời này ta sống vì Trường Lưu, sống vì tiên giới, sống vì chúng sinh, nhưng chưa từng làm gì được cho nàng ấy. Ta không phụ Trường Lưu, không phụ Lục giới, không phụ trời đất, nhưng cuối cùng lại phụ nàng, phụ cả bản thân ta”. “Sao nàng có thể tàn nhẫn như thế? Ép ta tự tay giết nàng, rồi để lại một mình ta? Muốn thứ gì, nàng nói là được. Bất kể là đúng hay sai, ta đều cho nàng. Tình yêu cho nàng, người cũng cho nàng. Trường Lưu diệt vong thì liên quan gì tới chúng ta? Những kẻ này sống chết thì liên quan gì tới chúng ta? Ta đưa nàng đi, đi đâu cũng được, nàng muốn thế nào cũng được. Thế nhưng, xin nàng đừng rời bỏ ta…”

Chàng phải tiếp tục sống chuỗi ngày cô độc ấy đến vạn năm, mà không còn tiếng cười của nàng ở bên. Tận cùng của tình yêu và đau đớn, chắc chỉ có đến thế mà thôi. “Giữa thiên hạ và ta, chàng chọn ai? Ta chọn thiên hạ nhưng ta sẽ chết cùng nàng!”…

Độc giả có thể thưởng thức câu chuyện tình buồn và đầy tiếc nuối này ở đây: https://thegioitruyen.com/hoa-thien-cot.5496/

5.

“Ta nguyện đổi ba kiếp tình, lấy một kiếp duyên
Chỉ để được tương ngộ cùng người lần nữa
Ta nguyện đổi ba kiếp tình, lấy một kiếp duyên
Chỉ vì không muốn hẹn kiếp sau gặp lại
Ta nguyện đổi một kiếp tình, lấy một kiếp duyên
Chỉ vì tìm người quá lâu mà gặp người quá ngắn
Ta nguyện đổi một kiếp tình, lấy một kiếp duyên
Chỉ vì không muốn bỏ lỡ ngày nào ở bên nàng.”

(Đức Phật Và Nàng – Chương Xuân Di)

Bỏ qua những lấn cấn về tôn giáo, độc giả sẽ thực sự xúc động và yêu mến chuyện tình vượt thời gian của Rajiva và Ngải Tình.

Ngay từ tiêu đề Đức Phật Và Nàng có thể sẽ khiến nhiều độc giả cảm thấy không thích, nhất là khi biết đây là một tiểu thuyết về tình yêu giữa một nhà sư và một cô gái vượt thời gian về quá khứ. Nhưng bỏ qua những rào cản, lấn cấn về tôn giáo, về quan điểm ấy, tiểu thuyết này chắc chắn sẽ không khiến độc giả thất vọng. Bằng sự hiểu biết vô cùng sâu rộng về lịch sử, về tôn giáo cũng như sức sáng tạo dồi dào từ ngòi bút của mình, Chương Xuân Di đã vẽ nên một tình yêu đẹp đẽ và nhiều chia ly, chờ đợi của con người ở hai thế giới cách xa nhau hàng ngàn năm.

Chàng là Rajiva hay còn gọi là nhà sư Cưu Ma La Thập có thật trong lịch sử. Chàng là dịch giả Phật học lỗi lạc người Khâu Từ, là người có đóng góp công sức to lớn trong việc truyền bá Phật giáo vào Trung Nguyên. Một đại nhân vật như thế, vậy mà truyện vẫn được triển khai bám sát lịch sử, tình tiết vẫn logic, chặt chẽ, mới tài tình làm sao. Chuyện tình giữa Rajiva và Ngải Tình vẫn chân thật, xúc động và đẹp đẽ vô cùng.

Nàng là Ngải Tình, cô gái của thế kỷ 21, cô gái 23 tuổi ấy đã xuyên không về cổ đại và gặp gỡ Rajiva vào lúc chàng 13 tuổi. Từ đây, cơ duyên của họ bắt đầu và kéo dài nhiều chục năm sau. Ngải Tình xuyên về quá khứ 4 lần, bất chấp hiểm nguy, chỉ để được gặp gỡ và yêu thương chàng. Một câu chuyện tình đẹp đẽ mà không hề dung tục. Chúng ta chắc chắn sẽ xúc động trước một tình yêu bền bỉ, mãnh liệt bỏ qua mọi rào cản tôn giáo, địa vị lẫn thời gian. Họ chấp nhận chờ đợi nhau, chấp nhận chia ly, chấp nhận đau khổ, chỉ vì trong tim họ, luôn có hình bóng của đối phương.

Dù cách nhau hơn 1650 năm nhưng họ vẫn tìm được sự đồng điệu, thấu hiểu về tâm hồn. Lần đầu gặp mặt, nàng 23 tuổi, chàng 13 tuổi. Nàng hơn chàng 10 tuổi. Lần thứ 2 gặp lại, nàng 24 tuổi, chàng 24 tuổi. Nàng và chàng bằng tuổi. Lần thứ 3, nàng 25 tuổi, chàng 35 tuổi. Chàng hơn nàng 10 tuổi. Lần thứ 4, nàng 33 tuổi, chàng 53 tuổi. Chàng hơn nàng 20 tuổi. Chàng nói: “Ngải Tình, nàng có biết con số “mười” ấy chính là biểu trưng của định mệnh trong cõi u minh không?” Kỳ thực, tình yêu của họ, chờ đợi của họ, sự mạnh mẽ và mãnh liệt nơi con tim ấy, đủ khiến những ai sắt đá nhất cũng phải động tâm. “Mười năm lại mười năm, đời người có được bao lần mười năm để chờ đợi?” Vậy mà chàng và nàng vẫn một lòng chờ đợi nhau hơn 40 năm ròng rã, không hề oán than, không hề trách móc.

Dù chịu nhiều định kiến về nhà sư mà nảy sinh tình cảm thế tục nhưng Rajiva chưa từng một lần trách móc hay biện minh cho tình yêu thuần nhất giữa họ. “Ngải Tình, nàng chẳng thay đổi gì cả, còn đẹp hơn cả lúc trước. Ta lấy làm băn khoăn, nàng năm nay bao nhiêu tuổi?” Tình cảm con người vốn dĩ vô cùng bền bỉ và sâu đậm, những khoảng cách thời gian, không gian đều không hề nghĩa lý. Chúng ta chắc chắn sẽ xúc động và cảm mến trước tấm chân tình đó.

Chờ đợi vốn dĩ không hề dễ dàng, nhưng nếu đủ niềm tin, chúng ta sẽ có thể cùng nhau đi đến cái đích cuối cùng của tình yêu và hạnh phúc.

Độc giả có thể thưởng thức chuyện tình nổi tiếng này ở đây: https://thegioitruyen.com/duc-phat-va-nang.1400/

Review bởi Mei.